Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

Vắng anh rồi

Buổi chiều nay lòng em buồn man mát
Trời thu buồn giông bão lại về đây
Con đường đó hôm nào anh qua lại
Nay héo sầu vì mãi ngóng trông anh!

Nay đường vắng bởi chiều qua vội vã
Mưa che đầu, vàng lá khắp thôn quê
Giọt mưa thu luôn mằn mặn môi mềm
Em chợt nhận: “nước mắt” mình thì phải

Nay vắng anh chẳng ai người mang lại
Nụ cười tươi và mơ ước cho em
Cuộc đời ơi anh đi rồi thôi hết
Thôi hết rồi mộng ước đã tàn tro.

Em ở đâu hỏi ai: người có biết?
Xin một lần ta được ngắm nhìn nhau
Và lần cuối để mơ cùng nàng ngọc
Một giấc dài ta chẳng thức đâu anh!!!

Một tháng qua là bao ngày anh nhỉ,
Bao nhiêu giờ, phút, bao nhiêu giây?
Một thoáng qua đi rồi em ngơ ngác
Mất linh hồn, trí óc lẫn con tim

Mất anh rồi nụ cười nay rao bán
Mua nỗi buồn bằng được khắp nhân gian
Ngày qua ngày nụ cười ta bán hết
Còn nỗi buồn mua mãi hết đâu anh!!! 




 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét